Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Thơ: PHÙ SA TÌNH YÊU


Bùi Văn Tạo 
                              

                                PHÙ SA TÌNH YÊU

                      Ta nhớ em từ một chiều nắng hạ
                      Mỗi ngày qua tình thắm phượng mùa hoa
                      Giữa xa cách không gian về bảng lảng
                      Nhịp đời đi âm hưởng tựa lời ca
                     
                      Sông vẫn chảy hay dòng đời xuôi chảy
                      Tiếng chiều rơi hoang vắng đến nhói đau
                      Em có biết trong mạch ngầm tâm tưởng?
                      Chợt rung lên xao xuyến của sắc màu
  
                      Yêu và nhớ hai sức dài cộng hưởng
                      Bên con tim pha lắng đọng tự tình
                      Gió trêu ghẹo tóc mây bờ liễu biếc
                      Mắt se buồn gợi gợi nắng bình minh

                     Trong giấc ngủ mộng mơ về hiện tại
                     Nhịp cầu đêm quá khứ đến tương lai
                     Thôi nắng hạ rồi thu gieo niềm nhớ
                     Ngẩn ngơ tìm phiến nhỏ của đời ai

                     Em cứ thế trong tình em chân thật
                     Một bên đời lặng lẽ, một bên vui
                     Sông bến đợi phù sa về bở ngở
                     Phủ tình ta sắc đẹp giữa ngậm ngùi!

                                                    Chiều mưa, 16/08/2011

   

Thơ: VŨNG TÀU TRONG NỖI NHỚ



VŨNG TÀU TRONG NỖI NHỚ

Rời Nha Trang trong niềm riêng gửi lại
Đêm trải dài phố biển gió và mưa
Anh chưa thể đưa em thăm quê mới
Bởi dặm đường xuôi ngược cách xa nhau
Ở nơi đó trời mây non nước
Đất Vũng Tàu có Bãi Trước, Bãi Sau
Núi Bạch Dinh, Vua đề thơ “Sầu tây bể cấp”
Phật đài cao tâm phổ độ chúng sinh
Nét dịu hiền soi gương lòng Đức Mẹ
Thánh thiện đời sứ nở rộ mùa hoa
Biển ngàn xanh chập chùng con sóng vỗ
Tàu thả neo cập bến tận muôn phương
Dài thiên lý ông cha thời mở cõi
Để biển trời lồng lộng dáng Việt Nam
Dang tay đón người về Vũng Tàu-Bà Rịa
Xanh ngời xanh mặc sức gió biển khơi
Nụ hôn trẻ những cung đường uốn lượn
Giọng quê hương ấm áp kẻ xa nhà
Bình minh đến biển reo vui ngày mới
Nắng hồng lên thành phố những công trình
Trong tất cả chút tình riêng ray rứt
Xa em rồi ngày gặp phía trời xa.

                          Trại Sáng tác Vũng Tàu, 4/3012