Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013
Thơ: VỀ BẢN ĐÔN
Bùi Văn Tạo
VỀ BẢN ĐÔN
Bản Đôn,
Một vết trầm cổ tích
Mưa nắng Trường Sơn
Có biết ?
Tiếng tù và giục giã cánh thơ săn
Chiếc xà reo(1), tay người thuần dưỡng
Voi bạn đường khai mở hội mùa vui
Bản Đôn,
Dòng sông Sê - rê - pôk
Mùa khô nước cạn, bóng chiều xanh
Đôi bờ gọi tình em người sơn nữ
Tháng mưa về ghềnh thác nặng phù sa
Làng đảo nhỏ(2) tháng năm còn in dấu
Đón bạn Lào trên đất Việt quê hương
Cùng chung sức trong chiếc nôi dân tộc
Chiêng gọi mùa, nương dốc cũng thành quen
Bản Đôn,
Những ngôi mộ dáng chiều trầm mặc
Vết thời gian còn lại dấu rêu phong
Sau bỏ mả(3) giữa hai đường chia biệt
Phía buôn làng vang mãi tiếng chiêng khuya
Bản Đôn,
Phía tây đó rừng xanh lên tiếng hát
Ánh sử thi huyền thoại tự bao đời
Bên kia núi em gái Lào xinh đẹp
Nhịp bước dồn theo điệu múa Chăm - pa
Bản Đôn,
Khách muôn phương, mùa lễ hội
Thang nhà sàn chạm ngực(4) của mùa xuân
Nghe rạo rực ngọn nguồn lên sức sống
Rúc tù và cùng quản tượng cưỡi lưng voi
Từ cây lá làm nên thang thuốc quí (5)
Chuối ngọt ngào dấu tích bạn non cao
Như sóng nước chiếc cầu treo đưa khách,
Em bồi hồi hay tiếng của tình yêu !
Bản Đôn,
Chiều mới đến mà như tôi từng đến
Nghe thời gian lên tiếng núi non ngàn
Lòng đọng mãi nụ cười người quản tượng
Thương cụ già từng trải bạn đồi nương!
Tháng 7/ 2013
1. Xà reo dụng cụ điều khiển voi
2. Nơi người Lào đến lập Bản Đôn
3. Lễ bỏ mả
4. Bậc thang trên cùng của "cầu thang cái"
có chạm nổi hai bầu vú của người phụ nữ
5.Thang thuốc A-ma-kông
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét