Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

ĐOAN NGỌ, DỊP TẾT MÙA CÂY TRÁI


                ĐOAN NGỌ, DỊP TẾT MÙA CÂY TRÁI
      
          Đất nước ta thời tiết thuận lợi cho sự phát triển động thực vật, phong phú về lễ hội, có nhiều ngày tết trong năm. Tết Đoan Ngọ vào mồng năm tháng năm âm lịch đã có từ rất lâu. Tết gắn liền với mùa trái cây, sản phẩm của nông nghiệp, cùng với tục góp lá làm thức uống theo kinh nghiệm dân gian là những đặc điểm của một loại tết cổ truyền Việt Nam.
         Lúc nầy vào giữa mùa hạ, nắng nhiều, theo nông lịch xưa là thời điểm cấy mạ vụ lúa tháng mười. Tết Đoan Ngọ không có qui mô lớn như tết Nguyên Đán, nhưng  vẫn được nhà nhà quan tâm chuẩn bị. Bởi ngày trước trái cây không có nhiều như bây giờ, mà chỉ các loại quen thuộc như chuối, mít, xoài, ổi, mận,…Riêng những vùng chuyên canh cây ăn quả như ở Nam bộ thì trái cây mới phong phú. Do vậy, để có trái chín ngày mồng năm nhiều khi phải giú. Dường như mít là là loại chủ lực, cho nên nếu chưa kịp chín người ta phải hái trái già, chặt phần quả phía cuốn, đóng nọc tre vào cùi. Nhà nào không trồng mít phải mua trái của nhà khác. Chuối trong vườn nhà hoặc mua cũng phải có để làm phẩm vật cúng. Mận, xoài, chôm chôm,..được xem như trái  cây qúi. Tết Đoan Ngo,ï việc đầu tiên của mỗi gia đình là cúng tổ tiên bằng hoa quả. Nhà nào có điều kiện thì thịt gà, vịt, có khi chung nhau mổ lợn, bò, làm thêm mâm cổ thịnh sọan trước cúng ông bà sau đó gia đình ăn uống. Theo tập tục của người kinh, khi hai gia đình đãõ hứa hôn, nhà trai phải đi thăm lễ tết dịp mồng năm tháng năm  nhà gái; con cháu phải về thăm ông bà, cha mẹ nếu không ở xa,...Một loại bánh khá đặc trưng trong dịp tết là bánh ú tro, những gia đình người Việt gốc Hoa hầu như đều có. Bánh ú tro hình thù như chiếc bánh ú thông thường nhưng nhỏ hơn, cách chế biến và hương vị cũng khác.
       Tết Đoan Ngọ, dân gian còn có chuyện đi tìm thằn lằn sống thả chạy qua thau nước sạch  rồi đem nước ấy rửa mặt để sáng mắt, hoặc người ta ít thấy rắn xuất hiện. (Chưa tìm được ý nghĩa hay cách lý giải thuyết phục về những chuyện nầy, chỉ ghi lại sự việc). Còn chuyện góp lá mồng năm thì rõ ràng, vừa đông vui, vừa ấn tượng và dễ thấy tác dụng lợi ích. Chừng nửa buổi sáng, khi cây lá đã ráo sương đêm, trong nhà việc chuẩn bị lễ vật cúng tổ tiên cũng xong, người ta rủ nhau đi góp lá mồng năm. Người có kinh nghiệm trong gia đình, thường là mẹ, chị gái lớn, có khi cha hay anh trai cầm liềm, dao đi chặt cây lá. Cây lá thu hái về như xấp xôi, lá vằng, lá sả, cam thảo đất, tía tô, hoắc hương, kim châu, chùm gửi cây dâu,…là những loại cây đã thông qua kinh nghiệm nhiều đời truyền dạy, làm thuốc, có ích cho cơ thể, không gây độc hại. Quan niệm dân gian còn cho rằng lá mồng năm phải được băm nhỏ, trộn đều ngay giữa giờ ngọ thì mới có tác dụng tốt. Khi đã phơi nhiều nắng, cây lá thật khô, tuỳ mỗi gia đình có thể cho vào bao hay vật đựng khác miễn không ẩm lại, vài tháng sau đem ra sử dụng. Lá mồng năm được dùng riêng hoặc pha với chè nấu làm thức uống. Người chưa quen sẽ thấy hương vị lạ, không giống kiểu chè hay trà nào trên thị trường. Con những ai dùng quen sẽ thích uống nóù, nhất là vào mùa đông giá lạnh. Nước lá mồng năm tạo điều kiện tiêu hoá tốt, giải cảm mạo phong hàn, đỡ nhứt mỏi gân cốt cho người lớn tuổi, an thần dễ ngủ,…
        Tết Đoan Ngọ thời xưa, nhà nào cũng cúng tổ tiên, trẻ con rất vui vì  được ăn cổ và trái cây thoả thích. Gia đình khá giả ăn uống sang hơn. Do vậy mà xóm làng, chợ búa nhộn nhịp hẳn lên. Thời gian tết tuy ngắn nhưng khá ấn tượng. Ngày nay xã hội phát triển, trên đất nước có nhiều vùng chuyên canh cây ăn trái, mô hình kinh tế vườn được nhân rộng với nhiều giống cho quả quanh năm. Tết mồng nămï người ta không còn chuẩn bị như trước. Rất ít người đi góp lá làm thức uống, chỉ còn ở các miền quê xa, hay những nơi giữ được tập tục cổ xưa. Lớp trẻ hầu như không biết nhiều về việc nầy. Nhưng ngẫm ra tết vào dịp giữa năm, trời nắng, những nơi có đủ nước tưới cây lá xanh tươi đúng độ, quả sai đầy cành, là tết mùa cây trái. Lá mồng năm làm thuốc Nam, dân dã mà hiệu nghiệm, nhiều loại trong số chúng nay được bào chế thành trà gói bao, dán nhãn như chè vằng, chè thanh nhiệt, chè nhân trần,… sử dụng tiện ích. Cho nên mỗi độ tháng năm về chắc không ít người còn nhớ tuổi thơ mình, chờ có dịp vui, ăn cổ, ăn trái cây và theo mẹ học góp lá, để rồi cái thức uống thơm thơm, lạ lạ đó lòng mãi mang theo. Tết Đoan Ngọ, mùa hoa trái, phản ảnh sự hoà quyện giữa thiên nhiên và cuộc sống, chứa đựng tình cảm, nỗi niềm trong mỗi con người, trong gia đình, làng xóm, là nét văn hoá truyền thống nên quan tâm gìn giữ!   

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Thơ: MỘT CHÚT THÊM






                    Bùi Văn Tạo
                                 
                                  MỘT CHÚT THÊM
                                     
                          Bồi hồi đi giữa nắng trưa
                          Chạm vào xa cách cũng vừa nhớ em
                          Trời làm tĩnh mịch màng đêm
                          Canh khuya thao thức bên thềm giọt sương
                          Xa xa phía ấy người thương
                          Anh làm bóng mát dặm đường che em
                          Mỗi ngày rót một chút thêm
                          Thành da diết nhớ êm đềm bên sông!
                         

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Thơ: THÁNG GIÊNG NÚI VÀ BIỂN

Bùi Văn Tạo
   
                                   THÁNG GIÊNG, NÚI VÀ BIỂN

                                  “Tam sơn, tứ hải, nhất phần điền”
                                    Ý tự ngàn xưa của tổ tiên
                                    Đất nước núi rừng ra biển cả
                                    Ruộng đồng ôm ấp mối tình thiêng

                                    Trường Sơn một dải liền nam bắc 
                                    Tận những đảo xa nước non nhà
                                    Còn vang trống hội thời mở cõi
                                    Non sông khúc hát khải hoàn ca

                                    Sương giăng Trường Lũy dài năm tháng
                                    Đôi miền xuôi ngược tay nắm tay
                                    Tiếng chiêng thì thụp xanh nương rẫy
                                    Điệu hò mùa lại thóc vàng sây

                                    Qua bao làng bản, đồng trải rộng
                                    Mênh mông sóng nước hướng biển Đông
                                    Tổ quốc, tấm lòng dân nước Việt
                                    Hơn cả triều lên với bão giông

                                    Tháng giêng núi rừng khoe sắc thắm
                                    Biển gọi dong thuyền lướt xa khơi
                                    Hoàng Sa, Trường Sa hay những đảo
                                    Thắp lửa tình yêu lộng đất trời !

Tản văn: SÔNG RE CÂU HÁT GỌI NGƯỜI VỀ

Bùi Văn Tạo

                            SÔNG RE CÂU HÁT GỌI NGƯỜI VỀ!

        Sông Re là một trong những thượng nguồn quan trọng của sông Trà Khúc, chảy qua các xã miền tây huyện Ba Tơ rồi vào huyện Sơn Hà. Suốt chiều dài hơn 70 cây số sông làm nên những nét văn hoá riêng của vùng đất một thời nổi tiếng rừng thiêng. 
       Khu tam giác giữa ba tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định và Gia Lai sở hữu một một vùng núi rộng lớn, rừng nguyên sinh đa thực vật với nhiều gỗ và thú quí hiếm. Trong ấy có hang Dơi, nơi hàng vạn con dơi sinh sống với một trữ lượng phân rất lớn chưa được khai thác. Vùng núi nầy tạo nguồn nước, một đổ về sông Côn, Bình Định, một chảy về xã Ba Xa, Ba Tơ tạo nên thác Đeklay. Từ bạt ngàn núi, suối ở độ cao khoảng ba trăm mét đổ nước theo vách đứng giống như  rót ra từ miệng chai. Thác cách thị tứ Bà Vì khoảng 25 km, những ngày trời trong từ khá xa người ta vẫn quan sát được dòng thác dài như dải lụa mềm mại trắng xoá. Thác Đeklay là đầu nguồn của sông Re, thuộc thôn Gọi Re. Từ đây sông chảy qua các xã Ba Xa, Ba Vì, Ba Tiêu, Ba Ngạc (thuộc huỵên Ba Tơ), rồi Sơn Ba, Sơn Kỳ, Sơn Thuỷ, Sơn Hải (thuộc huyện Sơn Hà). Trong địa phận Ba Tơ sông dài khoảng 40 km, chảy theo  hướng nam bắc, nhiều đoạn lại có hướng từ đông chảy lên tây, đến địa phận Sơn Hà thì chuyển hướng đông bắc rõ rệt. Sông Re đẹp bởi địa hình quanh co, ghềnh thác, chia cắt bạo liệt. Từ trên cao nhìn xuống, sông Rhe như một nét vẽ của hoạ sĩ tài hoa, bởi nó gấp khúc mà mềm mại đến sinh động. Sông ôm ấp núi đồi, lượn qua những thung lũng có bóng dáng của lúa vàng, len vào vực sâu rồi lại thoát ra để gặp gỡ bản làng,…Sông có nhiều bãi đá đẹp, có những bãi toàn đá tròn, có những bãi toàn đá tảng do nước bào mòn xâm thực tạo nên hang hóc đủ hình đủ dạng đẹp mắt. Mùa nắng, khi nước sông trong veo chảy dưới lòng là lúc những bãi đá hai bờ có dịp phơi mình khoe cảnh. Dốc Ui cao dựng ngược cách bãi đá Nước Ui không xa, là con đường tắt qua địa phận tỉnh Kontum. Thời kháng chiến chống Pháp đây là tuyến đường quan trọng để cách mạng vận lương tải đạn tiến đánh cứ điểm Mang Đen của Pháp. Xưa kia, sông Re chảy qua bạt ngàn rừng nguyên sinh, xa vắng bản làng, nổi tiếng rừng thiêng nước độc: “Sông Re vang tiếng cọp đàn. Muỗi bạc, ruồi vàng, vắt kim cương”. Người muốn qua sông không dễ, phải dùng thuyền ghép ván gỗ hay thuyền độc mộc. Chuyện kể lại khi lập đồn Mang Đen, Pháp tuyên bố “Bao giờ nước sông Rhe chảy ngược thì Việt Minh mới đánh được đồn nầy”. Có lẽ người Pháp nghĩ rằng họ chiếm ưu thế phương tiện, còn Việt Minh thì phải qua vùng núi hiểm trở nước độc mới đến được Mang Đen. Nhưng thật ra sông Re có nhiều đoạn “chảy ngược” từ đông lên tây và Việt Minh đã chiếm được đồn Mang Đen, góp phần làm suy yếu lực lượng quân sự của Pháp thời ấy.
       Đến với sông Re ngày nay, suốt chiều dài sông chảy qua một số xã của hai huyện Ba  Tơ và Sơn Hà đây đó những bản làng đông vui. Nhà sàn của đồng bào Hrê được xây cất kiên cố, mái đa phần lợp ngói, thỉnh thoảng mới có mái lá giữ nét nguyên sơ đẹp thơ mộng. Hai bờ sông Re không còn nhiều rừng nguyên sinh mà là rừng trồng, rừng thứ sinh. Dựa vào thế núi quanh co, đồng bào dân tộc đã đắp những bờ đá ngăn dòng, đưa nước về những cánh đồng nhỏ giúp nghề trồng lúa nước vùng cao phát triển. Tuy địa hình dốc, nhưng đôi bờ sông cũng có nhiều bãi bồi, nơi đây người ta trồng mía, dưa, đậu,…là nguồn kinh tế góp phần phát triển đời sống miền ngược khu vực ven sông. Sông Re còn nổi tiếng cá niên sống nơi ghềnh thác nước, một món ăn đặc sản được nhiều nơi biết đến.
        Hoang vắng thời xa xưa của sông Re không còn nữa, thay vào đó nhiều chiếc cầu treo, cầu tràn, cầu vượt lũ tạo lưu thông thuận lợi đôi bờ. Mùa lũ lụt trẻ con vẫn có thể đến trường học được. Tiếng cọp đàn với rừng thiêng nước độc đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn lại những nét văn hoá vật thể và phi vật thể trong hình thành bản làng, tập tục giao tiếp, cưới xin, tang lễ, công cụ lao động, nhạc cụ, món ăn…Suốt chiều dài, sông gắn bó với đời sống đồng bào dân tộc Hrê, với tiếng chiêng, điệu múa hội mùa, với làn điệu ta-lêu ta-choi, với những cuộc tình đẹp hò hẹn nhau bên bờ suối trong,..Sông Re mùa khô cần mẫn góp nước về xuôi để Trà Giang luôn sức sống, còn mùa mưa thì báo lũ để phía đồng bằng biết được. Trong tình cảm và nỗi nhớ, sông Re luôn câu hát gọi người về!

Thơ: NHỚ

                    Bùi Văn Tạo
                                                   
             

                  NHỚ

Nghiêng nghiêng giọt nắng bên thềm
Nhớ em chợt tiếng êm đềm chiều rơi
Dẫu đi góc bể chân trời
Tình anh nỗi nhớ bên đời có em
Dặm đường xuôi ngược dài thêm
Anh vui vì lại có em bên mình
Trăng khuya hay buổi bình minh
Gửi niềm tha thiết tâm tình người thương
Trời làm những lúc mờ sương
Bâng khuâng loang cả dặm đường anh qua
Tầm xuân đã mấy mùa hoa
Để anh khắc khoải nhớ nhà bên sông!

                  Trại Sáng tác Vũng Tàu, chiều 10/03/2012

Thơ: XIN GỬI LẠI

XIN GỬI LẠI
Quê hương ơi nghe lòng khắc khoải
Khoai sắn cùng người vất vả quanh năm
Những mùa hạ đồng khô rám nắng
Đỏ bụi đường mỗi cơn gió đi qua

Quên sao được tháng ngày đánh giặc
Xơ xác làng quê vắng vẻ bóng người qua
Trong gian khó lửa hồng vẫn đỏ
Những mùa thưa chồi rẫy giữ quê hương

Vạn Tường ơi ngôi trường đầy ánh nắng
Hai mươi năm rồi phượng lớn được bao nhiêu
Cây bóng mát mà như hoa kiểng
Thắp lửa hè rực rỡ đợi mùa thi
Tôi vui gặp cậu học trò năm trước
Nay trở thành thầy giáo trường xưa
Lặng lẽ kể quãng đời thơ ấu
Nơi đã từng lắm nỗi gian nan

Tuổi mười tám hồn quê chất phác
Vượt đường xa náo nức đến trường thi
Đem chữ nghĩa theo đời mơ ước
Sẽ mai nầy những bước đổi thay

Gửi lại bạn nỗi lòng ray rứt
Đồng quê thừa nắng ít màu xanh
Còn nhớ mãi phượng mùa hoa ấn tượng
Như ngôi trường qua những bước gian nan
                            Bình Phú, Bình Sơn. mùa thi Tú tài 2005

Thơ: TIỄN CON

TIỄN CON
                                     
Con đến trường thực tập
Như bố mẹ ngày xưa
Tuổi thơ hoa chớm nở
Khoe sắc dưới trời xuân
                
Qua một thời trăn trở
Năm tháng nghề giáo viên
Bây giờ niềm mơ ước
Hạnh phúc mỉm cười con
                
 Đêm mấy lần thao thức
Nghe mạch chảy thời gian
Niềm vui con khôn lớn
Tập tễnh bước vào đời
                  
Tiễn con nơi đầu ngõ
Rạng đông phía chân trời
Bắt đầu một ngày mới
Tiếng chim hót nơi nơi.